| Ночь и тишина, данная на век,
| Night and silence, given for a century,
|
| Дождь, а может быть падает снег,
| Rain, maybe snow
|
| Все равно, - бесконечной надеждой согрет,
| All the same, warmed by endless hope,
|
| Я вдали вижу город, которого нет...
| I see a city in the distance that doesn't exist...
|
| Где легко найти страннику приют,
| Where it is easy for a wanderer to find shelter,
|
| Где, наверняка, помнят и ждут,
| Where, for sure, they remember and wait,
|
| День за днем, то теряя, то путая след,
| Day after day, then losing, then confusing the trail,
|
| Я иду в этот город, которого нет...
| I'm going to this city that doesn't exist...
|
| Там для меня горит очаг,
| There is a hearth burning for me,
|
| Как вечный знак забытых истин,
| As an eternal sign of forgotten truths,
|
| Мне до него - последний шаг,
| I'm up to him - the last step,
|
| И этот шаг длиннее жизни...
| And this step is longer than life...
|
| Кто ответит мне, что судьбой дано,
| Who will answer me what is given by fate,
|
| Пусть об этом знать не суждено,
| Let it not be known
|
| Может быть, за порогом растраченных лет
| Maybe beyond the threshold of wasted years
|
| Я найду этот город, которого нет...
| I'll find this city that doesn't exist...
|
| Там для меня горит очаг,
| There is a hearth burning for me,
|
| Как вечный знак забытых истин,
| As an eternal sign of forgotten truths,
|
| Мне до него - последний шаг,
| I'm up to him - the last step,
|
| И этот шаг длиннее жизни...
| And this step is longer than life...
|
| Там для меня горит очаг,
| There is a hearth burning for me,
|
| Как вечный знак забытых истин,
| As an eternal sign of forgotten truths,
|
| Мне до него - последний шаг,
| I'm up to him - the last step,
|
| И этот шаг длиннее жизни... | And this step is longer than life... |