| Em gọi anh lúc 3h sáng |
| Anh lặng nghe rất êm từng tiếng thở |
| Hai tuần ta cách xa rồi đấy |
| Chắc giờ anh cũng không còn bất ngờ |
| Lời chia tay em giữ thật lâu |
| Và giờ đây thì cũng đã nên câu |
| Từng lời như vết cắt rất sâu |
| Hạt mưa đêm như rơi vào tim |
| Và không gian dường như quá đắm chìm |
| Một người gặp mấy lặng im |
| Em muốn quên đi chuyện lúc xưa |
| Anh cũng không quan tâm em hơn nữa |
| Trong chúng ta đâu ai có quyền níu kéo được nhau |
| Em muốn quên đi bao tháng ngày |
| Anh cũng mong 2 ta cùng giữ lấy |
| Những giấc mơ khi xưa khép lại theo gió nhẹ trôi |
| Thôi cũng đành thôi |
| Một hai câu chia tay rồi thôi |
| Và cứ thế thời gian vẫn cứ trôi |
| Rằng tình yêu nơi đâu mất rồi |
| Liêu rằng em nơi phương trời xa |
| Tình yêu đó còn vương vấn thiết tha và lòng em có nhớ ta? |
| Em muốn quên đi chuyện lúc xưa |
| Anh cũng không quan tâm em hơn nữa |
| Trong chúng ta đâu ai có quyền níu kéo được nhau |
| Em muốn quên đi bao tháng ngày |
| Anh cũng mong 2 ta cùng giữ lấy |
| Những giấc mơ khi xưa khép lại theo gió nhẹ trôi |
| Thôi cũng đành thôi |
| Thôi cũng đành thôi |
| Thôi cũng đành thôi |
| Em muốn quên đi chuyện lúc xưa |
| Anh cũng không quan tâm em hơn nữa |
| Trong chúng ta đâu ai có quyền níu kéo được nhau |
| Em muốn quên đi bao tháng ngày |
| Anh cũng mong 2 ta cùng giữ lấy |
| Những giấc mơ khi xưa khép lại theo gió nhẹ trôi |
| Em muốn quên đi chuyện lúc xưa |
| Anh cũng không quan tâm em hơn nữa |
| Trong chúng ta đâu ai có quyền níu kéo được nhau |
| Em muốn quên đi bao tháng ngày |
| Anh cũng mong 2 ta cùng giữ lấy |
| Những giấc mơ khi xưa khép lại theo gió nhẹ trôi |
| Thôi cũng đành thôi… |