| Ai vẫn trông những cánh hồng phai rụng rơi xơ xác |
| Ai vẫn mong những cánh cò bay về nơi bình yên |
| Về đâu em tôi khi mới đôi mươi |
| Ngày biệt ly, ta chưa nói gì |
| Về đâu tôi ơi thân xác hao gầy |
| Từ khi em đi, còn đâu lý trí |
| Trần gian đâu dễ kiếm được chân ái |
| Chỉ toàn muộn phiền ngang trái |
| Phận nghèo nên đâu trách người ra đi |
| Rượu nồng nâng chén li bì |
| Người về nơi ấy chẳng hồi âm |
| Lệ tràn nơi tim đau thấm |
| Còn vọng nơi tâm trí lời ân ái |
| Trọn đời sao quên tình phai |
| Thân trai một đời ta cô quạnh |
| Ngàn dặm trường trách người bạc vô tâm |
| Duyên tình đốt tro tàn vào thiên thai |
| Mộng đời phong lưu hóa mây mù có riêng ai |
| Thanh mai trúc mã không dành cho đôi ta |
| Đành gửi phận này phiêu bạc dần trôi xa |
| Hồng nhan tri kỉ có mấy ai được trăm năm |
| Ý trời đã định nhưng lòng vẫn không cam tâm |
| Thương em cô gái chân quê nay đã sang đò |
| Để bến mãi mong |
| Thương em thương mối lương duyên |
| Xa cơ lỡ hẹn tình ơi còn không |
| Về đâu em tôi khi mới đôi mươi |
| Ngày biệt ly, ta chưa nói gì |
| Về đâu tôi ơi thân xác hao gầy |
| Từ khi em đi, còn đâu lý trí |
| Trần gian đâu dễ kiếm được chân ái |
| Chỉ toàn muộn phiền ngang trái |
| Phận nghèo nên đâu trách người ra đi |
| Rượu nồng nâng chén li bì |
| Người về nơi ấy chẳng hồi âm |
| Lệ tràn nơi tim đau thấm |
| Còn vọng nơi tâm trí lời ân ái |
| Trọn đời sao quên tình phai |
| Cánh chim nhẹ thấp thoáng bay đến nơi xa vời |
| Bình yên thấy không chân trời |
| Có ai ngồi bên hiên mong dáng ai về |
| Liệu mai sau mình còn có thể |
| Trần gian đâu dễ kiếm được chân ái |
| Chỉ toàn muộn phiền ngang trái |
| Phận nghèo nên đâu trách người ra đi |
| Rượu nồng nâng chén li bì |
| Người về nơi ấy chẳng hồi âm |
| Lệ tràn nơi tim đau thấm |
| Còn vọng nơi tâm trí lời ân ái |
| Trọn đời sao quên tình phai |
| Em xa lìa ta xa lìa ta mãi xa |
| Ngày tháng ta quạnh hiu ôm niềm đâu xót xa |
| Đây cung đàn xưa giờ cũng đã vỡ đôi |
| Nguyệt cầm cứ mãi vang vọng hồi lưu phong |